Lời Yêu Mỏng Mảnh Như Màu Khói

     
Thể thơ: Thơ bắt đầu bảy chữThời kỳ: hiện nay đại1 bài trả lời: 1 bình luận51 bạn thích: Thu Phong, vilvil, tranghien, thutrinh, xehi, ngô thuý hà, Heomay, MrPhanTM, Tuấn Hùng, yunha, kieu_linh_94, phuongvi16, longhai1, nguyen duc truong, tet_272, LCHD, maihuongqth, Koneko, domanhdung, Vanachi, Gió, Hoàng Hiệp, trust_in_god, kyuchoacomay, thanhnhan999, qecun, Ngvubinh, tieuchau6789, osaka102, trinh thi hoai giang, Lâm Nguyệt, zxtuthan, Jean Phoenix, Loc Nguyen, thi sĩ cuồng si, cameron, Anima Mia, binhhotbit, cầm Thanh, Nguyễn Tường Vi, Tommy Vũ, baongoc_nguyen, Nguoicuatudo, Pan Tran, Tenn, bao gồm Phạm, Nga Nguyễn, Tường Tobi, HXYP, Rinssi, shiratoriTừ khoá: ngày thu (303) cỏ may (10) tình cảm (916)


Bạn đang xem: Lời yêu mỏng mảnh như màu khói

- bởi thương yêu cầu dạ mới trông (Khuyết danh Việt Nam)- Anh vượt bận nhằm yêu em (Thuỵ Anh)- Em có anh cuộc sống chẳng hoang con đường (Trường Phi Bảo)- Tình ca mùa xuân (Innokenty Annensky)- Tự bản thân (Bùi Kim Anh)


Xem thêm: Gợi Ý 99 Stt Kỉ Niệm 6 Tháng Yêu Nhau Lãng Mạn, Hài Hước, Kỉ Niệm 6 Tháng Yêu Nhau

*

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,Không gian xao xuyến đưa sang mùa.Tên mình ai gọi sau vòm lá,Lối cũ em về nay đã thu.Mây trắng bay đi cùng rất gió,Lòng như trời biếc dịp nguyên sơ.Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,Thơ viết đôi cái theo gió xa.Khắp nẻo dưng đầy hoa cỏ may Áo em vô ý cỏ găm đầyLời yêu mỏng mảnh mảnh như màu sắc khói,Ai biết lòng anh có đổi thay?




Xem thêm: Chuyên Đề Lượng Giác Lớp 10 Nâng Cao Có Lời Giải Chi Tiết, Chuyên Đề Lượng Giác Lớp 10

*

Bài thơ bao gồm nắng, tất cả gió, có tất cả không khí khoáng đạt của form cảnh vạn vật thiên nhiên lúc quý phái mùa. Trong những lúc suy tư, cô gái thi sĩ đã để cho tất cả vẻ đẹp xao xuyến của đất trời ùa vào trang viết, vì thế từng từng hình hình ảnh cứ chập chờn, như thực, như mơ.Có gì cơ mà thi sĩ yêu cầu thảng thốt trước sự giao mùa của khu đất trời mang lại thế? Một mẫu lá rơi đến cây ngơ ngẩn, một bờ cát vắng quạnh hiu đợi hầu như chuyến đò, một chiếc sông xanh ắp đầy nhỏ nước, và loại giật mình khi tác giả nhận ra “lối cũ” đường xưa hằng in đông đảo dấu chân kỷ niệm. Núm là đang đủ cho sự tiếc nuối, suy tư...Trên nền bức ảnh mơ hồ, sương khói cùng đẹp mang lại nao lòng ấy, tất cả một âm thanh da diết, sâu lắng, thiết tha cơ mà Xuân Quỳnh đã cảm giác được đến riêng mình: Tiếng gọi của mùa thuLối cũ em về nay đã thuCâu thơ ắp đầy quá khứ, kỷ niệm và phần lớn sợi tơ lòng giăng mắc, mênh mang. Nhịp điệu với nốt nhấn thời gian được Xuân Quỳnh trình bày trong từ “lối cũ” cùng “đã”. Nhận biết “lối cũ” nhằm niềm mến nỗi ghi nhớ sống dậy, “đã” là nhịp điệu lặp lại của thời gian trong tính quy hiện tượng muôn đời. Xưa cùng nay, ít nhiều thi nhân vẫn đớn đau, rơi lệ lúc chợt nhận biết “lối cũ” vào sự u hoài và nỗi trắc ẩn về nhân tình thế thái. Xuân Quỳnh đã kính yêu trái hạnh phúc trên tay sau bao giông bão cuộc đời. Những nhỏ sóng dữ dội, phần đa đám mây vần vũ, cả những chiếc lá đồ vật vã rơi cùng tiếng xình xịch trong tối của đoàn tàu... Phần đa là miền trọng tâm tưởng và sự thao thức trong thơ của chị. Nhưng phút giây giao mùa lúc ánh hè rơi rớt lại chút ít nhỏ tuổi nhoi còn lại dành cho làn gió heo may đã ám ảnh, thao thức vào Xuân Quỳnh. Nếu như sinh hoạt Thơ tình cuối ngày thu chị ngẩn ngơ chú ý “cuối trời mây white bay” và các cái lá tiến thưởng rơi rụng, để rồi thoảng thốt dìm raMùa thu ra biển cả cảTheo làn nước mênh môngthì ở bài thơ này, loại man mác trước cảnh “mây trắng bay đi cùng rất gió”, Xuân Quỳnh không chỉ ghi lưu giữ “Chỉ còn anh cùng em/ là của ngày thu cũ...” nhiều hơn tâm niệm “Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ”.Chính loại nguyên sơ, thuỷ chung nồng hậu của một trái tim đa cảm, nhân hậu, tinh tế đã giúp cho thơ của chị tủ lánh, sinh sống mãi cùng thời gian.Khắp nẻo dưng đầy hoa cỏ mayÁo em sơ sểnh cỏ găm đầyLời yêu mỏng manh mảnh như color khóiAi biết lòng anh bao gồm đổi thay?Từ sự tít tắp, trải rộng của ko gian, Xuân Quỳnh đã thu bức tranh gần tầm quan sát của mình, nhận ra bốn bề chỉ bao gồm hoa cỏ may. Đó là sự việc hiện hữu và là chiếc nền cảm giác của bài thơ. Thì ra cái níu giữ, gìm lại là rất nhiều chùm hoa lắt nhắt ngút ngạt ngào tới chân trời. Màu hoa ảo ảnh, sương khói chợp chờn này vẫn gieo vào trọng tâm thức công ty thơ sự ước ao manh và nỗi bi thiết man mác. Vững chắc gì thi sĩ vẫn “vô ý” để cho áo mình hoa cỏ may găm đầy? một ít “vô ý” làm cho nỗi nhớ giăng mắc và nỗi bi thảm man mác vào thơ, mọi khi có lần gió heo may lại về...Xuân Quỳnh gồm có mối giao cảm cùng với thời gian, không gian và đặc trưng nhạy cảm với các khoảnh khắc đổi thay trong lúc giao mùa. Ta nghe thấy giờ đồng hồ lòng cùng sự thổn thức vào thơ chị. Người đàn bà đã gồm một thời âu sầu trong nỗi bi lụy riêng luôn luôn linh cảm, thấp thỏm “trước xa tắp mặt đường mình” (Tự hát) thì ở chỗ nào chị cũng ao ước tìm ra ngọn lửa tình yêu và luôn luôn khắc khoải, mong mỏi “Ngọn lửa nào le lói xoá cô đơn?” Ta cũng phần nào thông cảm với chị lúc nghe tiếng chị rơi giữa không gian trong tiếng heo may:Lời yêu mỏng manh như color khóiAi biết lòng anh tất cả đổi thay?Thế là đang rõ. Mẫu mênh mang, man mác, mờ ảo, sương sương của bức tranh thu được phác hoạ hoạ trên cái nền của một trung khu trạng mong ước tình Đời, tình fan phải trải qua rất nhiều đớn đau bất hạnh, thì chị mới nói theo cách khác được cái điều gần như là là chân lý, là sự chiêm nghiệm của cuộc sống mình: “Lời yêu mỏng mảnh như color khói” cùng “những cánh chuồn mỏng dính manh như tình yêu” (Chuồn chuồn báo bão). Vị vậy, câu hỏi của chị, ít ra là trong cái khắc khoải, âu lo vào nỗi bi tráng man mác... Rất cần được có làm việc mỗi bé người, từng cuộc đời.