Đóng vai người lính kể lại bài thơ đồng chí của chính hữu

     

Tuyển chọn những bài xích văn hay chủ đề Đóng vai tín đồ lính nhắc lại bài bác thơ Đồng chí. Các bài văn chủng loại được biên soạn, tổng phù hợp ngắn gọn, chi tiết, tương đối đầy đủ từ các nội dung bài viết hay, xuất sắc độc nhất vô nhị của chúng ta học sinh trên cả nước. Mời các em cùng tìm hiểu thêm nhé!

1. Tác giả: chủ yếu Hữu (1926-2007)

*

2. Tác phẩm: Đồng chí

*

Đóng vai tín đồ lính nhắc lại bài xích thơ Đồng chí - bài mẫu 1

*

“Chín năm làm cho một Điện Biên

Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”

chắc chắn là đây đã là một trong câu thơ hay và gợi đầy ấn tượng trong binh đao chống Pháp ngôi trường kỳ của dân tộc. Để có thể làm yêu cầu được thành công Điện Biên thì bộ đội ta đề nghị trải qua từng nào khó khăn, vất vả. Tôi còn ghi nhớ như nguyên thời giant tê mê gia trận đấu khốc liệt cùng bè bạn để bảo vệ quê hương năm nào.

Bạn đang xem: đóng vai người lính kể lại bài thơ đồng chí của chính hữu

khi nghe theo Lời lôi kéo toàn quốc kháng chiến của bác Hồ thì tôi cùng với rất nhiều thanh niên khác hăm hở lên lối đi đánh giặc để bảo đảm non sông. Đối với chúng tôi khi này được cầm súng, được trở nên một tín đồ lính thực sự là một thú vui lớn khôn nói xiết được. Tôi vốn xuất thân là nông dân, hành trang của mình chẳng tất cả gì không tính lòng nồng thắm yêu nước và căm phẫn giặc sâu sắc lắm. Lúc đó thì tôi được phân vào trong 1 đơn vị thâm nhập chiến dịch Điện Biên lấp 1954, nghỉ ngơi trong đơn vị chức năng tôi được biết thêm đến có nhiều người tất cả xuất thân và hoàn cảnh giống tôi. Những người dân lính cửa hàng chúng tôi xuất thân từ hầu như vùng quê nghèo và như thế cửa hàng chúng tôi nhanh chóng có tác dụng quen với trở thành thân mật của nhau. Có thể nói rằng rằng điều đầu tiên chúng tôi trao đổi là về miền quê của mọi người ra sao.

Thực sự những người nông dân mặc áo vải, nghe theo tiếng hotline của việt nam như shop chúng tôi ra đi nhưng mà không lưu luyến là nói dối. Mặc dù vậy vận nước đã lâm nguy, chẳng một ai rất có thể ngồi yên chờ đón được. Khi đó thì tôi cùng đồng minh đành buộc phải gác lại vớ cả, quyết chí hy sinh vì quốc gia và bảo đảm non sông.

Đi lên tây-bắc vốn danh tiếng là vị trí rừng thiêng nước độc, ở đó khét tiếng với phần đông cơn sốt giá rừng vẫn còn ám ảnh tôi cho tới tận bây giờ. Chỉ cần mỗi lúc nghĩ lại vẫn thấy rùng mình ớn rét mướt và cảm giác thật gớm khủng. Tôi dám chắc rằng nếu ai mà lại trải qua rồi bắt đầu biết loại cảm giác bên trong thì giá buốt buốt, còn bên ngoài thì lạnh toát các giọt mồ hôi nó thật cạnh tranh chịu. Thực trạng khó khăn, lúc đó đa phần đồng đội tôi chết vị sốt giá còn nhiều hơn cả hy sinh ngoài trận mạc, hi sinh do bom đạn. Những người lính đi tiến quân và thực trạng thì khó khăn khăn, có một mẫu chăn solo mà tận hai người đắp phổ biến và shop chúng tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm, tình đồng chí, bè bạn thật keo sơn biết bao nhiêu.

chính từ những cái thiếu thốn, mẫu khó khăn như thế đã khiến cho tất cả những người lính công ty chúng tôi như càng tiện lợi cảm thông và hiểu rõ sâu xa cho nhau thật nhiều. Khi cuộc đao binh nổ ra, trong những ngày đầu vô cùng trở ngại vì buộc phải chờ sự viện trợ từ nước ngoài nữa. Tuy vậy cũng chính trong số những ngày thiếu thốn đủ đường quân trang quân bị, nhìn mẫu áo rách vai, thêm với đó đó là cái quần gồm vài miếng vá, công ty chúng tôi chỉ biết cười, thay tay nhau để cùng vượt qua cạnh tranh khăn, vượt qua gian khó. Rồi tôi còn lưu giữ lắm tất cả cả những hôm tiến quân trong rừng cơ mà chân ko giày, chưa hết, chân không giày còn cái rét như cắt da, cắt thịt càng để cho cuộc tiến quân càng cơ hội càng trở ngại gấp bội.

vắt rồi cạnh đều khó khăn, âu sầu thường thấy, đời lính cũng ko hiếm mọi phút giây lãng mạn. Cố kỉnh rồi có bao nhiêu hôm phục kích đợi giặc, sát bên đồng đội, tôi còn tồn tại vầng trăng bên trên cao làm chúng ta cho vơi tiết kiệm hơn sự cô đơn. Được nhìn nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp nhân gian, tôi cảm thấy được khu rừng không thể âm u, im thin thít mà mang nét thơ mộng, trông cực kì trữ tình hãn hữu có. Khi màn đêm càng khuya, vầng trăng càng chếch bóng xuống dần khiến cảnh rừng Việt Bắc như đẹp mắt hẳn lên.

Khi trận đánh đã trải qua hơn nửa đời tín đồ nhưng cứ mỗi lần ngồi nhớ lại trong thời gian tháng ấy, đích thực trong tôi nhấc lên một niềm xúc động chẳng thể nào tả được hết. Đối với tôi thì thiết yếu tình đồng chí, anh em gắn bó keo dán giấy sơn chính là sức to gan giúp chúng tôi vượt qua đều khó khăn, giúp tôi vượt qua rất nhiều khó khăn, khổ cực và đi đến thành công trong cuộc tao loạn cho dân tộc.

Đóng vai fan lính nhắc lại bài xích thơ Đồng chí - bài bác mẫu 2


Đối với những người dân lính phương pháp mạng như công ty chúng tôi thì cứng cáp không bao giờ có thể quên được trong những năm tháng gian lao phòng thực dân Pháp. Quên ko được là do những nỗi vất vả, đau thương, mất đuối đã tạo ra bởi chiến tranh, cùng cũng quan trọng quên tình đồng đội, bằng hữu gắn bó keo dán giấy sơn. Tình bè bạn một niềm trường đoản cú hào khiến cho tôi nhớ về, đề cập về khi nhắc đến chín năm kháng chiến âu sầu nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Tôi vốn là 1 người dân cày xuất thân tự miền núi trung du thô cằn, “ đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa lúc nào có cơ hội bước thoát khỏi lũy tre làng nên tầm nhìn còn thiển cận cứ nghĩ rằng một đời đã sống an bình nơi chốn làng quê thanh tịnh. Cầm cố nhưng tất cả sự thận trọng của xóm tôi nói riêng và toàn quốc nói chung đã bị phá tan vị tiếng súng của bầy Pháp tàn ác. Bầy giặc xâm lấn giầy xéo tổ quốc ta, khinh thường nhân dân ta. Được cách mạng giác ngộ, theo lời kêu gọi toàn quốc đao binh của chưng Hồ, không ít người nông dân áo vải như tôi sẽ khăn gói căn nguyên chiến đấu. Ruộng rẫy thì gởi cho bạn bè cày,gian đơn vị xiêu vẹo cũng mặc đến gió lung lay. Bạn nông dân thời bấy giờ dù một chữ bẻ đôi cũng không tồn tại nhưng mang vồ cập cách mạng và lòng yêu nước thiết tha.

thời điểm nhập ngũ, tôi đã gặp mặt được nhiều người dân cùng cảnh ngộ với mình. Bao gồm một bè lũ cũng là cội nông dân túng bấn như tôi. Quê anh trực thuộc vùng ven bờ biển “ nước mặn đồng chua”, quanh năm làm lụng vất vả cũng túng bấn thiếu, nghèo nàn . Sự tương đương về tình cảnh khiến cửa hàng chúng tôi càng lắp bó với nhau hơn. Rất nhiều tháng ngày chiến đấu, cùng bình thường chiến hào “ súng bên súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả đều đêm rét thông thường chăn vẫn khiến chúng tôi hiểu rõ thực trạng của nhau rộng thành song tri kỉ. Tôi nhớ hoài lời anh trung tâm sự:

-Anh biết không, địa điểm quê đơn vị tôi còn cha già,mẹ yếu, vợ dại nhỏ thơ.. Nói là mang kệ, gát lại tất cả bỏ lên trên đường chiến tranh nhưng tôi ghi nhớ quê buôn bản với giếng nước nơi bắt đầu đa sảnh đình, gia đình, chúng ta bè. Chao ôi, nhớ quá!

Lời của anh cũng là lời của mình , của bao người lính phòng Pháp. Anh ơi, tôi cũng thương ghi nhớ lắm quê nhà lắm chứ, nhưng đất nước có chiến tranh thì làm sao đành lòng sống yên ổn phận mang đến riêng mình. Bác bỏ Hồ sẽ nói đàn giặc cực kỳ dã man, ta nhân nhượng chúng càng lấn tới, hạnh phúc cá thể không còn khi đất nước bị xâm lăng. Rồi tôi cũng chia sẻ với anh đông đảo nỗi niềm thì thầm kín. Tình đồng chí của chúng tôi gắn ngay lập tức với lí tưởng chiến tranh vì độc lập tự vì dân tộccùng đứng thông thường hàng ngũ bí quyết mạng.. Cơ hội đó công ty chúng tôi gọi nhau là đồng chí. Ôi, nhì tiếng bạn hữu thật thiệt thiêng liêng, thể hiện được sự gắn bó của cửa hàng chúng tôi rất nhiều trong cuộc sống người lính.

Người đồng chí của tôi đã cùng tôi quá qua bao gian khổ, thử thách ở những năm đầu cuộc binh lửa chống Pháp. Khi tôi nực nội do hit rét rừng quấy rầy và hành hạ trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, anh đã quan tâm tôi chu đáo, anh lấy khhăn ướt lau trán mang lại tôi để hạ sốt. Lúc tôi ré runt, anh chẳng mắc cỡ nhường dòng chăn duy nhất của bản thân cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã bệnh dịch vì hit rét rừng hoành hành ở Việt Bắc, tôi cũng chăm sóc anh bằng cả tấm chân tình..Làm sao có thể quên được các ngày tháng khốn cùng ấy! Áo rách rưới vai, quần vài mảnh vá, chân không giầy nhưng chúng tôi vẫn mỉm cười cợt vui vẻ, lạc quan. Công ty chúng tôi yêu thương nhau, gọi nhau thật nhiều. Chỉ việc bàn tay vắt lấy, cửa hàng chúng tôi hiểu tôi đã có đồng chí ở ở bên cạnh cùng chia ngọt sẻ bùi, cảm thông sâu sắc với mình, cùng cấu kết chiến đấu. Bàn tay cầm cố lấy cổ vũ nhau thừa qua khổ cực đối với tôi còn quý rộng lòi nói. Gồm ai hỏi tôi kỉ niệm nào đáng nhớ nhất của tình đồng chí, tôi không đề nghị phải suy xét Đó là những đêm phục kích địa điểm rừng hoang sương muối, cửa hàng chúng tôi vẫn đứng lân cận nhau chờ giặc đến, tay nuốm chắc súng, niềm tin vững mạnh khỏe vì cảm giác có bằng hữu bên cạnh. Cơ hội đó, mũi súng di động quan sát, đầu súng chênh chếch phía lên trời. Chao ôi! Ánh trăng , vầng trăng địa điểm núi rừng Việt bắc new sáng rõ làm cho sao! Ánh trăng vằng vặc như dòng đĩa bội bạc to sẽ lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng hướng dến đâu, trăng cũng theo cho đó. Giữa núi rừng lặng ngắt chỉ có công ty chúng tôi :“ hai bạn trẻ lính, súng với cả ánh trăng bên trên cao”. Chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật xuất xắc diệu. Tình đồng minh đã tiếp thêm sức mạnh cho công ty chúng tôi chiến đấu, quyết trung ương giành thành công về đến Tổ quốc.

Xem thêm: 20 Loại Thực Phẩm Tốt Giúp Bà Bầu Ăn Củ Năng Được Không ? Bà Bầu Ăn Củ Năng Được Không

Người bè bạn của tôi ơi! họ đã cùng nhân dân viết bắt buộc những trang vàng lịch sử trong quy trình giữ nước.. Trường đoản cú chiến dịch Việt Bắc thu đông mang lại chiến dịch Điện Biên phủ vẻ vang, nhì tiếng đồng minh luôn chứa lên trên cách đường hành quân của bạn lính. Thừa khứ đã qua đi nhưng lịch sử vẫn còn mãi phần đông âm vang hào hùng của 1 thời chống giặc. Chính tình đồng chí, tình thân nước đã giúp cho những người lính đa phần gốc dân cày đã có tác dụng nên thắng lợi vang dội. Đó là chân lí, là sức khỏe của dân tộc tộc. Tình bằng hữu đã được đẩy mạnh trong thời kháng Mĩ cùng cả thời hòa bình. Nhì tiếng đồng minh thật thiêng liêng, cao đẹp luôn luôn gợi các xúc hễ trong tôi- fan lính sẽ tham gia cuộc kháng chiến chống giặc Pháp năm xưa..

Đóng vai bạn lính kể lại bài bác thơ Đồng chí - bài xích mẫu 3

Tôi vốn là một trong những người nông dân xuất thân trường đoản cú miền núi trung du khô cằn, “ đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa lúc nào có cơ hội bước thoát khỏi lũy tre làng cần tầm quan sát còn thiển cận cứ cho là một đời sẽ sống an bình xứ sở làng quê thanh tịnh. Cố gắng nhưng toàn bộ sự bình an của thôn tôi thích hợp và toàn nước nói chung đã trở nên phá tan do tiếng súng của đàn Pháp tàn ác.

bọn giặc xâm lấn giầy xéo tổ quốc ta, coi thường thường quần chúng. # ta. Được bí quyết mạng giác ngộ, theo lời kêu gọi toàn quốc binh đao của bác bỏ Hồ, nhiều người dân nông dân áo vải như tôi vẫn khăn gói xuất phát chiến đấu. Ruộng nương thì nhờ cất hộ cho bạn thân cày,gian bên xiêu vẹo cũng mặc đến gió lung lay. Tín đồ nông dân thời bấy giờ mặc dù một chữ bẻ đôi cũng không có nhưng mang ân cần cách mạng cùng lòng yêu thương nước thiết tha.

thời điểm nhập ngũ, tôi đã chạm chán được nhiều người cùng tình cảnh với mình. Tất cả một phe cánh cũng là gốc nông dân túng thiếu như tôi. Quê anh trực thuộc vùng ven bờ biển “ nước mặn đồng chua”, xung quanh năm làm cho lụng vất vả cũng bí thiếu, nghèo đói . Sự tương đồng về hoàn cảnh khiến chúng tôi càng gắn thêm bó với nhau hơn. Số đông tháng ngày chiến đấu, cùng phổ biến chiến hào “ súng mặt súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả phần lớn đêm rét phổ biến chăn đang khiến công ty chúng tôi hiểu rõ hoàn cảnh của nhau rộng thành song tri kỉ. Tôi nhớ hoài lời anh tâm sự:

-Anh biết không, khu vực quê nhà tôi còn phụ vương già,mẹ yếu, vk dại nhỏ thơ.. Nói là mặc kệ, gát lại vớ cả để trên đường kungfu nhưng tôi ghi nhớ quê làng mạc với giếng nước gốc đa sân đình, gia đình, các bạn bè. Chao ôi, nhớ quá!

Lời của anh ấy cũng là lời của tớ , của bao fan lính phòng Pháp. Anh ơi, tôi cũng thương ghi nhớ lắm quê nhà lắm chứ, nhưng quốc gia có cuộc chiến tranh thì làm thế nào đành lòng sống lặng phận cho riêng mình. Bác bỏ Hồ đã nói bọn giặc khôn cùng dã man, ta nhân nhượng bọn chúng càng lấn tới, hạnh phúc cá thể không còn khi giang sơn bị xâm lăng. Rồi tôi cũng chia sẻ với anh phần đa nỗi niềm âm thầm kín. Tình bầy của shop chúng tôi gắn tức tốc với lí tưởng pk vì tự do tự bởi dân tộccùng đứng phổ biến hàng ngũ phương pháp mạng.. Thời gian đó cửa hàng chúng tôi gọi nhau là đồng chí. Ôi, nhị tiếng đồng minh thật thật thiêng liêng, tạo nên được sự đính bó của cửa hàng chúng tôi rất những trong cuộc đời người lính.

Người bạn hữu của tôi đã cùng tôi thừa qua bao gian khổ, thách thức ở những năm đầu cuộc tao loạn chống Pháp. Lúc tôi nóng hổi do cơn bão rét rừng quấy rầy trong yếu tố hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, anh đã âu yếm tôi chu đáo, anh mang khhăn ướt lau trán cho tôi nhằm hạ sốt. Lúc tôi ré runt, anh chẳng hổ thẹn nhường loại chăn duy nhất của bản thân cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã bệnh vì hit rét rừng hoành hành sinh sống Việt Bắc, tôi cũng quan tâm anh bằng cả tấm chân tình..Làm sao rất có thể quên được số đông ngày tháng cùng cực ấy! Áo rách vai, quần vài miếng vá, chân không giày nhưng cửa hàng chúng tôi vẫn mỉm cười vui vẻ, lạc quan. Shop chúng tôi yêu yêu thương nhau, gọi nhau thiệt nhiều. Chỉ cần bàn tay nuốm lấy, shop chúng tôi hiểu tôi đã có bè bạn ở ở kề bên cùng phân tách ngọt sẻ bùi, cảm thông sâu sắc với mình, cùng kết hợp chiến đấu. Bàn tay ráng lấy động viên nhau thừa qua đau buồn đối với tôi còn quý rộng lòi nói. Bao gồm ai hỏi tôi kỉ niệm nào quan trọng nhất của tình đồng chí, tôi không buộc phải phải suy xét Đó là hầu hết đêm phục kích vị trí rừng hoang sương muối, shop chúng tôi vẫn đứng cạnh bên nhau hóng giặc đến, tay gắng chắc súng, ý thức vững khỏe mạnh vì cảm thấy có đồng chí bên cạnh. Dịp đó, mũi súng di động cầm tay quan sát, đầu súng chênh chếch phía lên trời. Chao ôi! Ánh trăng , vầng trăng chỗ núi rừng Việt bắc mới sáng rõ có tác dụng sao! Ánh trăng vằng vặc như loại đĩa bội bạc to vẫn lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng hướng dến đâu, trăng cũng theo mang lại đó. Thân núi rừng lạng lẽ chỉ có chúng tôi :“ cặp đôi lính, súng với cả ánh trăng bên trên cao”. Cửa hàng chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật tốt diệu. Tình đồng minh đã tiếp thêm sức mạnh cho cửa hàng chúng tôi chiến đấu, quyết trung ương giành thắng lợi về đến Tổ quốc.

Người bạn hữu của tôi ơi! chúng ta đã cùng nhân dân viết yêu cầu những trang vàng lịch sử vẻ vang trong quá trình giữ nước.. Trường đoản cú chiến dịch Việt Bắc thu đông cho chiến dịch Điện Biên lấp vẻ vang, hai tiếng đồng chí luôn đựng lên trên cách đường hành quân của bạn lính. Thừa khứ sẽ qua đi nhưng lịch sử vẫn còn mãi mọi âm vang hào hùng của 1 thời chống giặc. Chính tình đồng chí, tình cảm nước sẽ giúp cho tất cả những người lính phần lớn gốc nông dân đã làm nên chiến thắng vang dội. Đó là chân lí, là sức mạnh của dân tộc tộc. Tình bạn hữu đã được phát huy trong thời kháng Mĩ với cả thời hòa bình. Nhì tiếng bạn bè thật thiêng liêng, cao đẹp luôn gợi nhiều xúc rượu cồn trong tôi- fan lính sẽ tham gia cuộc binh đao chống giặc Pháp năm xưa…

Đóng vai tín đồ lính đề cập lại bài xích thơ Đồng chí - bài bác mẫu 4

“Đoàn vệ quốc quân một lần ra đi

Nào có hy vọng chi đâu ngày trở về

Ra rời khỏi đi bảo toàn sông núi

Ra rời khỏi đi thà chết chớ lui”

các lần nghe lại đầy đủ giai điệu hào hùng này trong tim tôi lại nổi lên những cảm hứng khó tả. Tôi-người lính trong chiến dịch chống Pháp năm ấy. Những năm tháng mưa bom bão đạn, trong thời điểm tháng đói khổ gian truân và trong thời hạn tháng của tình đồng đội tình bè bạn keo sơn đính bó đối với tôi là trong thời gian tháng đầy quý giá và quý báu, tự khắc tạc cần những kỉ niệm không thể phai nhòa trong ký ức và trái tim bí quyết mạng nhiệt thành này.

những người dân lính chúng tôi từ những miền quê khác nhau, nghe theo tiếng call thiêng liêng của giang sơn cùng đoàn tụ về đây, về dưới tia nắng lý tưởng của ngọn cờ giải pháp mạng. Ban đầu với bao bỡ ngỡ, xa lạ công ty chúng tôi chào hỏi nhau bởi những câu trân thành, hóa học phác : Quê anh sinh sống đâu? đứa bạn nhập ngũ thuộc tôi hồi trước không ngần ngại chia sẻ: “quê tôi vùng ven biển ngập mặn, không nhiều phù sao; mùa màng cạnh tranh khăn” Tôi cũng ngay thật đáp cùng : “Còn tôi lại hình thành ở vùng quê xơ xác; khu đất đai cằn cỗi; cây xanh hoa màu cực nhọc mà phân phát triển; kinh tế tài chính đói kém, cuộc chiến tranh tàn phá để cho đời sống con người khốn khó trăm bề” dòng vỗ vai hiểu rõ sâu xa đầy cảm thông, sự giải tỏa nhọc nhằn; trân thành; với cả dòng chất phác của các anh dân cày như đang xua tan đi mọi khoảng chừng cách, hầu hết sự xa lạ, kéo những người dân lính chúng tôi xích lại ngay gần nhau hơn. Đó loại mục làm cho quen của tín đồ lính nó mộc mạc, chất phác và giản đối chọi lắm các bạn ạ.

chúng tôi đến đây vì chưng ước mơ hóa giải dân tộc, thống nhất tổ quốc và hi vọng cuộc sống thường ngày ấm no, niềm hạnh phúc cho muôn nhà, muôn nơi.

trước khi về đây bọn chúng tôi ai cũng đã từng gồm cho mình đa số ước mơ; ước mơ và cả những triết lý riêng cho cuộc đời mình. Nhưng công ty chúng tôi biết cửa hàng chúng tôi hiểu và chúng tôi khao khát biết nhường nhịn nào 2 chữ “Tự do”. Chính vì thể công ty chúng tôi vẫn quyết trung tâm hòa ước mơ riêng rẽ vào mong mơ chung; hi sinh cái tôi cá nhân; bỏ mặc lại quê hương; gia đình; tình yêu phát xuất ra trận mạc nhập ngũ; tấn công đuổi kẻ thù. Trong lòng shop chúng tôi cũng buồn lắm chứ, cũng nhớ cùng yêu quê hương da diết lắm chứ nhưng công ty chúng tôi nhận thức được cụ thể hơn cả: “Có hòa bình quê hương, gia đình mới hoàn toàn có thể thanh bình’. Bao gồm động lực này đã nâng bước những đấng mày râu trai con trẻ ngày ấy với súng hăng say ra trận mạc lập công.

Xem thêm: Tin Tuyển Sinh Học Phí Học Viện Công Nghệ Bưu Chính Viễn Thông Năm 2021

cuộc sống đời thường người lính ban đầu với bao gian khổ, hi sinh và mất mát. Cơm ăn uống không đầy đủ no, đi nhiều hơn nữa ngủ; hành binh liên tục. Tôi còn ghi nhớ mãi trận sốt rét thân rừng hoang lạnh lẽo năm ấy. Những người đồng đội của tôi và cả tôi phải nhìn thấy với căn bệnh quái ác- nóng xuất huyết; lương thực cùng thuốc men thì ko kịp chi viện cho quân đội, chúng tôi cứ nuốm mê man, sốt run người. Khí hậu tương khắc nghiệt; địa hình hiểm trở như các con quỷ chỉ chực nuốt trọn rất nhiều tấm thân nhỏ gò, xanh xao, mắc bệnh ấy. Những đôi tay nắm chặt, động viên an ủi; dìu dắt nhau qua phần đông hang núi hiểm trở. Người nhỏ xíu cõng bạn ốm, fan ốm âu yếm cho bạn ốm; thuộc nhường nhau bát cháo loãng húp vội; đắp cho nhau chiếc khăn rét giữa đoạn đường hành quân. Lưu giữ lại phần đa tháng ngày đương đầu nghiệt ngã với bệnh tật với thiên nhiên lòng tôi lại nhức xót mang đến nhói lòng. Trận bệnh dịch lây lan năm ấy đã giật đi của mình biết bao tín đồ đồng đội, những anh ở lại rải rác rưởi trên cung đường hành quân, được đắp vội vàng tấm chiếu với tấm lòng thương nhớ tiếc của người ở lại. Với rồi chúng tôi lại liên tiếp lên con đường hành quân, liên tiếp chiến đấu và sẻ chia cùng nhau.