Cảm Nhận Về Khổ Thơ Cuối Bài Quê Hương

     
Nay xa phương pháp lòng tôi luôn tưởng nhớMàu nước xanh, cá bạc, loại thuyền vôiThoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơiTôi thấy nhớ dòng mùi nồng mặn quáNếu không có mấy câu thơ này, có lẽ ta đắn đo nhà thơ đã xa quê. Ta thấy được một cảnh quan vô cùng chân thực trước mắt chúng ta, vậy mà này lại được viết ra từ trọng điểm tưởng một cậu học trò. Từ kia ta có thể nhận ra rằng quê hương luôn luôn nằm trong tiềm thức bên thơ, quê hương luôn luôn hiện hình trong từng suy nghĩ, từng chiếc cảm xúc. Nối nhớ quê hương thiết tha nhảy ra thành những khẩu ca vô thuộc giản dị: “Tôi thấy nhớ dòng mùi nồng mặn quá”. Quê nhà là mùi biển cả mặn nồng, quê nhà là nhỏ nước xanh, là màu cá bạc, là cánh buồm vôi. Color của quê hương là những màu tươi tắn nhất, gần gũi nhất. Tế hanh hao yêu duy nhất những mùi vị đặc trưng quê hương đầy sức gợi cảm và ngọt ngào. Chất thơ của Tế khô nóng bình dị như con fan ông, bình dị tựa như các người dân quê ông, khoẻ khoắn cùng sâu lắng. Từ bỏ đó toát lên bức tranh vạn vật thiên nhiên tươi sáng, thơ mộng cùng hùng tráng từ đời sống lao động hàng ngày của tín đồ dân.Bạn đang xem: cảm giác về khổ thơ cuối bài xích quê hươngĐiểm từ fan đăng bài:0 1 2 3939 275 bộ quà tặng kèm theo xu tặng ngay quà báo cáo Bình luận


Bạn đang xem: Cảm nhận về khổ thơ cuối bài quê hương

*



Xem thêm: Cách Chỉnh Độ Đậm Nhạt Của Chữ Trong Word 2010, Chỉnh Độ Đậm Nhạt Của Chữ Trong Word

*



Xem thêm: Điểm Chuẩn Cao Đẳng Cao Thắng Điểm Chuẩn 2016, Điểm Chuẩn Cao Đẳng Cao Thắng Năm 2016

Bốn câu thơ cuối bài cho thấy thêm nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả. Trong xa cách, đơn vị thơ “luôn tưởng nhớ” tới quê hương. Niềm mến nỗi lưu giữ quê hương luôn canh cánh vào lòng. Quê hương luôn luôn hiện lên bằng hình ảnh những con thuyền đánh cá “rẽ sóng chạy ra khơi” với “chiếc buồm vôi”, chiếc buồm đã từng qua bao gian lao mưa nắng, giống như những người dân chài, bằng tuyệt vời “màu nước xanh” của biển, color “bạc” của rất nhiều con cá. Nỗi nhớ kia trào dưng niềm xúc đụng được thể hiện bằng lời, bởi những cảm giác sâu đậm nhất: “Tôi thấy nhớ dòng mùi nồng mặn quá”. Nếu công ty thơ không có một tình cảm chân thành, sâu nặng so với quê hương thơm thì cần yếu qua mọi câu biểu đạt mà thể hiện được tình yêu quê hương sâu sắc đẹp như thế. Vị đó, cảm hứng của người sáng tác thể hiện khỏe mạnh qua các hình ảnh, qua phương pháp miêu tả. Qua miêu tả, nhà thơ làm trông rất nổi bật cái hồn của thôn quê, cho biết thêm không chỉ qua đầy đủ gì mà những giác quan thu cảm nhận mà còn bằng sự cảm giác từ chiều sâu chổ chính giữa hồn, vì thế “cánh buồm trắng” mới hóa thân thành “mảnh hồn làng” một cách thoải mái và tự nhiên nhất. Sự sáng tạo các hình ảnh để biểu hiện cảm xúc trữ tình khẩn thiết là nét rất dị của bài xích thơ này.