BÀI GIẢNG VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI

     

Đài Cửu Trùng ko thành phải mừng hay yêu cầu tiếc? Tháp người Hời nguyên là giống Angkor!

Mải đồ gia dụng lộn quên cả đài cao mộng lớn. Công ông thân phụ hay là nỗi thiệt thòi? Ôi thô khan! Ôi gay gắt! nhưng đừng vội vàng tủi. Sức sống tràn từ bỏ ải Bắc mang đến đồng Nam.

Than ôi! Như Tô buộc phải hay hầu như kẻ giết thịt Như sơn phải? Ta chẳng biết.

Cầm cây viết chẳng qua thuộc một dịch với Đan Thiềm.

 




Bạn đang xem: Bài giảng vĩnh biệt cửu trùng đài

*
*



Xem thêm: Đài Mbn Chỉ Cách Tận Dụng Sữa Tươi Bị Chua, Bạn Sẽ Rất Bất Ngờ Về Công Dụng

Bạn đã xem câu chữ tài liệu Bài giảng Ngữ văn Lớp 11 - ngày tiết 62: Đọc văn: Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài (Trích Vũ Như tô - Nguyễn Huy Tưởng), để cài đặt tài liệu về máy các bạn click vào nút TẢI VỀ nghỉ ngơi trên


Xem thêm: Làm Cách Tạo Sự Kiện Trên Fanpage, 2 Cách Tạo Sự Kiện Trên Facebook Dễ Dàng

sức nóng liệt kính chào mừng các thầy giáo, thầy giáo cùng cục bộ các em học tập sinh!Tiết 62Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài(Trích Vũ Như Tô) Nguyễn Huy Tưởngb, Tính cách, tình tiết tâm trạng của Vũ Như Tô cùng Đan Thiềm trong khúc trích* mối quan hệ giữa Vũ Như Tô với Đan Thiềm* Tình ráng của Vũ Như tô trước hồi V-> tín đồ nghệ sĩ khát khao thực hiện cái Đẹp đến cùng, ông ko thể bỏ lỡ việc xây đài, cần phải xây tiếp.* yếu tố hoàn cảnh nảy sinh tính cách, diễn biến tâm trạng của Vũ Như Tô với Đan Thiềm vào hồi V: - hoàn cảnh có “Biến” và “Loạn”- Đan Thiềm là fan báo “Biến”Lớp IĐan Thiềm Vũ Như tô Nguy mang lại nơi rồi Ông trốn đi- Ông cần trốn đi mới được!- kỳ lạ chưa, nguy có tác dụng sao? Đài Cửu Trùng chia năm đã làm được một phần.- Sao bà nói lạ? Đài Cửu Trùng chưa xong, tôi trốn đi đâu. Làm gì phải trốn?- làm thế nào tôi rất cần phải trốn?Đan Thiềm Vũ Như Tô- Loạn, dân nổi lên tứ tung.- người nào cũng cho ông là thủ phạm... Dấy nghĩa cốt để giết ông, phá Cửu Trùng Đài.Có tiếng quân ầm ầm, bà van lơn: - ông buộc phải trốn đi, lâm thời lánh đi tài kia không nên để uổng.Trốn đi để chờ cơ hội khác. Đại sự lỗi rồi!Tôi làm gì nên tội?- Phá Cửu Trùng Đài? không đời nào? nhưng mà tôi thì làm gì nên tội. Họ gọi nhầm. Tôi không trốn đâu. Người quân tử không khi nào sợ chết. Tôi sinh sống với Cửu Trùng Đài, bị tiêu diệt cũng Cửu Trùng Đài. Hồn tôi nhằm cả sống đây, thì tôi không chạy đi đâu? Tôi quyết nghỉ ngơi đây.Lớp II Đan Thiềm Vũ Như sơn Nghe tiếng đụng ầm ầm, rú lên, líu cả lưỡi: Ông trốn đi, mau lên, khổ lắm.- Ông định chết tại chỗ này sao? Ông ngốc quá? Quận công có ưa gì ông đâu?- Bà để mặc tôi. Tôi tự tất cả cách quần thể xử.- đổi thay đến cố gắng là cùng.Lớp III- Hãy nhằm nghe xem gồm thực không đã. Không có lẽ rằng - Thảm óc chưa?Lớp IVNội giám Vũ Như TôTường thuật lại sự việc: Trịnh Duy Sản thịt Thiên tử Thợ xây Cửu Trùng lâu năm quá nửa theo về quân phản nghịch nghịch.- Thợ theo quân bội phản nghịch? thế còn Cửu Trùng Đài?- Vô lí.- Kẻ phá, tín đồ đốt- Mày lừng chừng tội giỏi sao? - Vô lí.Lớp VĐan Thiềm Vũ Như Tô- Quân giặc vẫn tìm ông đấy: trốn đi!- tất cả lí gì họ thịt tôi. Tôi có tạo ra oàn thù gì cùng với ai? - Ông chớ mơ mộng nữa. Đợi thời là thượng sách. Trốn đi! - Tôi cũng tại đây nguy thay đổi ta cùng chịu.- Còn bà?- chắp tay van lạy: ông nghe tôi trốn đi!Lớp VIIĐan Thiềm Vũ Như Tô- khinh thường bỉ bọn cung nữ, thấy Kim Phượng quỳ lạy bọn Ngô Hạch, con gái bĩu môi thở dài, lên tiếng bảo đảm phẩm giá.- giết thì cứ giết, nhung chớ nghi oan.- Quỳ xuống: tướng tá quân tha mang đến ông Cả Tôi xin chịu chết.- coi thường bỉ đàn Ngô Hạch: call là tiểu nhân.- Ông Cả! Đài bự tan tành! Ông Cả ơi! Xin thuộc ông vĩnh biệt!Lớp VIIINgô Hạch, đấu sĩ Vũ Như Tô- Đa tạ tấm lòng tri kỉ Đời ta chưa tận, mệnh ta không cùng. Ta sẽ xây một đài khổng lồ để tạ lòng tri kỉ.Quân sĩ nói tội của Vũ Như Tô: Mấy nghìn bạn chết, chị em mất con, bà xã mất chồng Họ xúm vào vả miệng Vũ Như TôTa chỉ có một hoài bão là trang trí cho đất nước ta bao gồm tội gì? Xây Cửu Trùng Đài có phải đâu nhằm hại nước?- Cửu Trung Đài hoàn thành, cao cả, huy hoàng cảnh Bồng Lai.Ta gồm thù oán thù gì với các ngươi? - các người không hiểu được ta.Lớp IXNgô Hạch, đấu sĩ Vũ Như Tô- tởm thành phát hoả- Cửu Trùng Đài sắp là 1 đống tro tàn. - Vô lí! Vô lí!- Rõ quân dại muội, tương tự vật phân vân nhục.- Khẳng định: Đời ta ko quý bằng Cửu Trùng Đài. - nhận biết lửa cháy, ông rú lên: Đốt thực rồi! Đốt thực rồi! Ôi đảng ác! Ôi muôn phần căm giận! Trời ơi! Phú cho ta cái tài làm gì! Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm! Ôi Cửu Trùng Đài!- Thôi nỗ lực là hết. Dẫn ta mang lại pháp trường. - nắm Cửu Trùng Đài?- nhấn xét:+ Cả Vũ Như Tô với Đan Thiềm đều lâm vào tình thế trạng thái khủng hoảng rủi ro với một nỗi nhức chung: sự vỡ vạc mộng thê thảm. Nhưng diễn biến tâm trạng của họ có khunh hướng vận rượu cồn và biểu lộ khác nhau.+ Đan Thiềm luôn luôn tỉnh táo trong rất nhiều trường hợp, còn Vũ Như đánh vẫn không thoát khỏi trạng thái mơ màng, ảo vọng của chính mình.+ Qua bi kịch của Vũ Như sơn rút ra bài bác học: mối quan hệ giữa thẩm mỹ và nghệ thuật và cuộc sống, “nghệ thuật vị nhân sinh” có như vậy nghệ thật new tồn tại, được trân trọng, nâng niu.* Lời tựa của tác giả: chưa biết Vũ Như Tô buộc phải hay hầu như kẻ thịt Vũ Như tô phải.Đài Cửu Trùng ko thành đề xuất mừng hay buộc phải tiếc? Tháp tín đồ Hời nguyên là tương tự Angkor!Mải vật dụng lộn quên cả đài cao mộng lớn. Công ông thân phụ hay là nỗi thiệt thòi? Ôi thô khan! Ôi gay gắt! nhưng lại đừng cấp tủi. Sức sống tràn từ bỏ ải Bắc đến đồng Nam. Than ôi! Như Tô đề nghị hay gần như kẻ giết Như sơn phải? Ta chẳng biết.Cầm bút chẳng qua thuộc một căn bệnh với Đan Thiềm.Trõn trọng cảm ơn sự theo dừi của tất cả mọi ngườivà hẹn gặp mặt lại!